Wenda20171006 39:43 Nữ thính giả: Bạch Sư phụ, gần đây có một vị sư huynh. Lúc mới bắt đầu tu Pháp Môn Tâm Linh, anh ấy rất tinh tấn tu hành, trong mơ còn được đánh giá là “tam hảo học sinh”. Trong cuộc sống nhìn ai cũng thấy dễ thương, cũng học theo tư duy và lời nói, hành vi của Bồ Tát để làm việc. Mỗi ngày đều pháp hỷ tinh tấn, nhiều lần mơ thấy cảnh giới trên trời. Nhưng kể từ khi anh ấy không vượt qua được khảo nghiệm ma chướng về tình cảm, niệm kinh giải đãi, thì mơ thấy mình sắp bị ung thư. Sau đó vị sư huynh này mới bắt đầu nỗ lực hoằng pháp độ nhân, trong quá trình ấy mới biết được sứ mệnh của mình là gì. Trong thời gian đó, đủ loại giấc mơ xấu khiến anh ấy đã bị tâm ma quấy nhiễu, rất sợ hãi. Về sau gặp được một vị sư huynh khai thị, chỉ dạy cách làm, anh ấy mới dần dần bước ra được phần nào. Nhưng những năm qua anh ấy thường xuyên mơ thấy “mệnh quan” của mình, dẫn đến lo lắng bất an. Cũng đột nhiên rất dễ chấp trước vào một số việc, kể cả khi các sư huynh hiểu Phật lý sâu giảng cho anh nghe, anh dường như không hấp thụ được, nhưng lại rất muốn hiểu, rồi sinh phiền não. Niệm kinh thì giống như không kết nối được với khí trường của Bồ Tát, như hòa thượng niệm kinh mà “miệng có mà tâm không”, trong lòng lại luôn chấp trước rất nhiều điều vốn không nên chấp trước. Tâm đố kỵ, tâm hoài nghi đều xuất hiện, cảm thấy mình không có trí huệ, làm nhiều sai nhiều. Anh ấy muốn thỉnh hỏi Sư phụ: Vì sao việc không vượt qua khảo nghiệm tình cảm lại dẫn đến quan ải, kiếp nạn liên tục như vậy? Đài trưởng đáp:Anh ấy là con người, ăn ngũ cốc tạp lương. Một người rất khó có thể khiến bản thân từng phút từng giây đều giống như Bồ Tát. Chỉ cần còn ở nhân gian, sẽ bị nhiễm ngũ dục lục trần. Ví dụ đơn giản: Nhà con tuy rất sạch, nhưng con ra đường đi một vòng, có dính bụi không? (Có.) Được rồi, dính một chút hôm nay, một chút ngày mai, mười ngày mười chút, một trăm ngày một trăm chút. Đến khi ma khảo đến, con thi không qua. Thi không qua thì rớt xuống. Con tưởng tu tâm dễ vậy sao? (Không dễ. Từ khi có mệnh quan này, việc niệm kinh bái Phật của anh ấy hoàn toàn khác trước, dường như không còn tâm kính sợ và cảm giác trang nghiêm pháp hỷ kết nối với Bồ Tát nữa. Lạy cũng như làm hình thức. Xin hỏi Sư phụ…) Thoái chuyển! Đó gọi là thoái chuyển. Như vậy còn không phải thoái chuyển sao? Lúc đầu rất cung kính Bồ Tát, về sau không còn cung kính nữa; lúc mới quen Sư phụ thì cung kính vô cùng, sau dần dần không cung kính nữa — đó có phải thoái chuyển không? (Dạ phải.) Tâm cống cao ngã mạn đến rồi, hiểu chưa? (Hiểu.) (Vì lúc đầu anh ấy cầu xin việc gì đó đã được như ý, nên sau đó…) Loại người như vậy có tính là người tốt không? Chẳng phải là “qua cầu rút ván” sao? (Dạ phải. Anh ấy cũng rất dễ chấp trước nhiều thứ, rồi đối với Bồ Tát không đủ kiên định…) Đối với Bồ Tát không đủ kiên định, bản thân đó đã là dấu hiệu của thoái chuyển. Không có lòng tin với Bồ Tát, chẳng phải thoái chuyển sao? (Dạ phải.) Con không có niềm tin với việc học của mình, học có tốt không? (Không tốt.) Vậy chẳng phải thoái chuyển sao? (Dạ phải.) (Anh ấy còn một vấn đề cuối cùng. Anh ấy nhận ra rằng khi niệm kinh có hiệu quả tốt thì việc gì cũng giải quyết được, cũng không chấp trước nhiều, đầu óc không mơ hồ. Nhưng khi niệm kinh không có hiệu quả, thì rất dễ sai một bước sai luôn nhiều bước. Vì vấn đề này anh ấy đau khổ rất lâu, không tìm được “hiệu quả niệm kinh đúng đắn”. Xin Sư phụ khai thị, làm sao mới tìm lại được hiệu quả niệm kinh đúng đắn?) Không còn tạp niệm thì mới có hiệu quả niệm kinh. Cả ngày vì niệm kinh mà còn đau khổ, còn chán nản, còn tạp niệm bay đầy, con nói anh ấy niệm có tốt không? (Không tốt.) Đã niệm kinh, đã tin Bồ Tát rồi, còn nghĩ nhiều vậy làm gì? Tin Bồ Tát thì tin cho trọn vẹn. Nhờ người ta làm một việc thì phải hoàn toàn tin người ta chứ, đúng không? (Đúng.) Đạo lý đơn giản như vậy. Tâm không thành, ý không rõ, thì cầu không linh, hiểu chưa? (Hiểu. Cảm ơn Sư phụ từ bi khai thị. Con gần đây cũng tu không tốt, sẽ cố gắng hơn.) Con người luôn như vậy, ăn ngũ cốc tạp lương thì sẽ có lúc lặp lại, nhưng đã thoái chuyển thì không còn cứu được nữa. Ta nói cho con biết, thoái chuyển rồi muốn quay lại cũng không được nữa, hiểu chưa? (Dạ.) (Xin Bồ Tát từ bi cho chúng con một cơ hội làm lại, cho chúng con một cơ hội…) Hãy làm người cho tốt đi, tu tâm cho tốt. Không phải chỉ làm người — phải làm Bồ Tát! Làm người có ích gì? Làm người tốt đến đâu thì có ích gì? Ta hai ngày nay thường nói với mọi người, khi chết thì chỉ là có nhiều người dự tang lễ hơn một chút thôi, cuối cùng bản thân vẫn rớt